Bảy kiếp xui xẻo

[Bảy kiếp xui xẻo] Chương 1.8

“Vân Tường.” Lục Hải Không uống trà xong, ngẩng đầu nhìn ta, “Ta hết mệt rồi.”

Ta nhìn con mắt phải đục ngầu của nó, đưa tay xoa đầu thằng bé: “Vậy đi thôi.”

Lo lắng cũng chẳng ích gì, tương lai vẫn sẽ tới, so với ta, đứa bé này chắc còn bất an hơn nhiều. Nó dũng cảm như thế, tất nhiên ta không thể thua kém được.

Đêm khuya lành lạnh, chăn thì ấm.

Ta bị Lục Hải Không Hải Không đá cho một cái mà bật tỉnh. Nhìn người bên cạnh liên tục giãy giụa, ta thở dài: “Lại nữa…”

Sau khi trốn khỏi kinh thành, chưa đêm nào Lục Hải Không ngủ ngon giấc, vừa ngủ là bắt đầu đá chân đá tay loạn xạ như một kẻ điên. Ta kìm chặt chân nó, đợi nó không ra sức ngọ ngoạy nữa mới buông tay. Ánh trăng bên ngoài len lỏi qua song cửa khách điếm, nhờ ánh trăng sáng tỏ mà ta thấy trán Lục Hải Không ướt đẫm mồ hôi.

Thằng nhóc này, ban ngày có giả tạo thế nào thì tối đến vẫn lộ bản chất. Dẫu có mạnh nữa cũng không thể vứt bỏ ác mộng khỏi đầu.

Vì nửa đêm sau có thể ngủ ngon, ta ôm nó vào lòng, vuốt đầu nó, liên tục thì thầm dỗ dành nó như hát khúc hát ru: “Không sao đâu, không sao.”

Sáng sớm hôm sau khi tỉnh lại thì Lục Hải Không nằm trong lòng ta đã mở to mắt nhìn ta rồi. Ta ngáp một cái: “Sao không gọi ta dậy?”

Nó khẽ đáp: “Tối ngươi ngủ không ngon, nên sáng ta muốn ngươi ngủ thêm một lát.”

Cái miệng đang ngoác to của ta hơi cứng lại, cũng không thể ngáp nốt nửa cái còn lại nữa, thằng nhóc này, chuyện gì cũng rõ hơn ai hết.

Ra đường mua bữa sáng, ta vào một quán nhỏ nói: “Cho ta bốn cái bánh bao.”

“Được, hai đồng.” Chủ quán lấy giấy dầu gói kĩ bánh bao trắng phau đưa cho ta. Ta lấy túi gấm, vừa mở ra thì mặt xanh như nuốt phải cóc, chỉ còn mỗi hai nén bạc vụn và ba đồng.

Tiền để dành của ta! Vốn liếng của ta! Bạc chảy ào ào trên đường về phương Bắc… Ruột gan đau tới độ ta chỉ hận không thể móc chúng ra đạp cho mấy đạp.

Cuộc sống ở Tướng phủ an nhàn thoải mái thế mà ta lại bỏ? Ta lại bỏ! Ta hận không thể tát mình hai cái đau điếng, Tiểu Tường, ngươi thử nói xem rốt cuộc là tại sao hả? Vô tư dâng hiến, hi sinh vì yêu, đây là ngươi à? Cao thượng làm gì, giữ khí tiết làm gì, đó là trò chơi ngươi nên đụng vào à, hả, hả, hả?

Ta tự đánh mình trong thế giới nội tâm mấy trăm lần, cuối cùng mới bừng tỉnh trong tiếng ông chủ quán: “Cô nương, hai đồng.”

Thở dài một tiếng, ta không nỡ lấy hai đồng đổi bốn cái bánh bao trắng bóc.

Cúi đầu nhìn vào mắt Lục Hải Không, thấy màu đục vẩn trong con mắt phải của nó, bao nhiêu hối hận bực tức trong lòng thoáng cái đã hóa thành nụ cười bất lực, ta ấy à, đúng là quá tốt bụng.

Vừa đi vừa gặm bánh bao với Lục Hải Không, ta hỏi: “Nhóc con, nơi này thuộc vùng Bắc Trường Thành rồi, chúng ta còn phải đi đâu nữa?”

Lục Hải Không lại ngạc nhiên với câu thắc mắc của ta: “Vân Tường… ngươi không biết gì mà đi với ta ư?”

Ta véo bánh bao, bĩu môi nói: “Ờ, phải rồi, ta ngu ngốc lại chẳng biết gì quả là có lỗi với ngươi. Phong cảnh dọc đường cũng rất đẹp, đưa ngươi đến nơi xong thì ta sẽ đi.”

Lục Hải Không vẫn là một đứa bé, nghe thấy câu đó thì lập tức luống cuống, vội vàng ôm lấy tay ta, siết chặt vào lòng, căng thẳng nhìn ta chằm chặp, môi run bần bật lại không thốt nên lời.

Giống hệt dáng vẻ xấu hổ vì bị mắc kẹt của nó đêm đó.

Ta không biết rốt cuộc ta có vị trí thế nào trong lòng Lục Hải Không, nhưng ta biết, thằng bé này không hề bình tĩnh như lúc đi đường, chỉ cần tìm đúng chỗ thì chỉ một câu thôi cũng đủ để phá tan tất cả phòng bị và kiên cường của nó.

Câu nói giận dỗi này của ta hình như hơi nặng nề với nó.

Nhìn thằng bé hồi lâu, ta dùng tay kia xoa đầu nó: “Đùa ngươi thôi, Bắc Trường Thành xa thế, ta sợ về một mình lắm.”

Lúc này nó mới thoáng buông lỏng tay ta, cố gắng đè nén nỗi sợ trong lòng nói với ta: “Ta không ghét Vân Tường, ta chỉ cảm thấy đáng lẽ Vân Tường phải biết, ta…” Nó không biết nên tiếp tục giải thích thế nào, tai run lên, bất lực áp mặt lên người ta, vươn tay ôm chặt lấy ta, tựa như đang ôm khúc gỗ cứu mạng: “Sau này, ta nhất định sẽ đưa Vân Tường về nhà. Vân Tường không phải sợ nữa.”

Đồ ngốc! Đi từ Thiên giới tới Minh phủ rồi lại tới nhân gian ta còn không sợ thì sợ gì con đường ngắn tí ấy, đúng là dễ dụ. Ta lẩm bẩm trong bụng, vươn tay đẩy đầu Lục Hải Không ra, “Ăn bánh bao xong đừng cọ lung tung, dầu mỡ trên miệng ngươi dính hết vào quần áo ta rồi này. Thời tiết ở Bắc Trường Thành lạnh giá, áo bông lại đắt, chúng ta tìm đâu đó đổi thôi.”

Hai cánh tay nhỏ nhắn ôm ta thoáng cứng đờ, vùi mặt càng sâu vào lòng ta:

“Sắp rồi, Vân Tường sẽ có một cuộc sống không phải lo cơm áo, không phải lang thang đầu đường xó chợ nữa. Sẽ rất nhanh thôi.”

Nó vừa nói câu này ta lại buồn bã… Vốn dĩ cuộc sống của ta là thế mà!

Ba ngày sau chúng ta tới thành trấn lớn nhất Bắc Trường Thành, thành Lộc Lương, đó cũng là căn cứ quân sự quan trọng nhất của Bắc Trường Thành. Sau khi vào thành, ta đang định đi tìm một khách điếm để nghỉ ngơi như thường lệ, thì Lục Hải Không lại túm tay ta, hỏi người đi đường vị trí của Đại Tây đô hộ phủ trong thành.

Ta vội vàng ngăn nó lại: “Không phải ngươi định nói với ta chạy xa như thế là để tới đây đầu thú đấy chứ? Cơ quan của triều đình ngươi vào được không? Muốn chết hả?!”

Lục Hải Không bó tay: “Vân Tường, chú ta ở đây.”

Thì ra là tới nhờ vả người thân! Hơn nữa thân thích này lại không hề nhỏ, Đại Tây đô hộ, độc bá một vùng, cả phía Tây Bắc đều do ông ta cai quản.

Cuộc sống sau này khá khẩm rồi, ta sung sướng nhủ thầm, ngẩng đầu ưỡn ngực đi tới trước cửa lớn, Lục Hải Không muốn kéo ta lại mà không được, liền vội vàng lấy thứ gì đó từ trong ngực ra. Ta đứng trước cửa, chống nạnh, dùng phong thái của tiểu thư tướng phủ nói: “Ê, gọi đô hộ của các ngươi ra đây!”

Hai tên thị vệ canh cửa chỉ liếc ta một cái, chả thèm để ý cứ đứng thẳng tưng, y như hai môn thần bất động.

Ta nhíu mày, nghĩ bụng ông chú này của Lục Hải Không đúng là có chút bản lĩnh, huấn luyện đám thị vệ canh cửa này không tồi. Ta đang định nói thêm thì bị Lục Hải Không kéo lại, nó lấy ra một vật gì đó được bọc bằng vải đen. Vừa lột tấm vải đen ra thì màu vàng chói lọi đã đâm đau cả mắt ta, chỉ nghe thấy giọng nói vẫn còn trẻ con của Lục Hải Không mang theo vẻ do dự, bình tĩnh nói: “Quân lệnh của Thiên Hạ Binh Mã đại nguyên soái ở đây, thấy lệnh như thấy người, ta muốn gặp đô hộ của các ngươi.”

Ta ngoái đầu nhìn Lục Hải Không, thì ra hôm nào nó cũng ôm ngực ngủ là vì thế! Mà kể ra… nó không nói cho ta biết nó giữ vật quan trọng như vậy trong người chẳng lẽ là sợ ta túng quá đi cầm…

Không thể không nói, thằng nhóc này còn nhỏ mà có tài nhìn người ra phết.

Categories: Bảy kiếp xui xẻo | Leave a comment

[Bảy kiếp xui xẻo] Chương 1.6

Nhưng dẫu nói thế nào, trong một khoảng thời gian dài sau đó, điều ta nhìn thấy đầu tiên mỗi khi tỉnh dậy nhất định là thằng quỷ nhỏ mướt mồ hôi. Nó nằm bò bên giường ta, cực kì hớn hở nói cho ta biết sáng hôm nay nó dậy lúc nào, luyện được bao nhiêu võ, học thuộc được bao nhiêu bài thơ.

Mỗi ngày nghe nó kể lại những chuyện mình đã làm, ta lại hối hận đến độ phải bóp chặt cổ tay, nếu cứ tiếp tục thế này… cứ tiếp tục thế này, thì ta phải đánh ngươi kiểu gì đây hả thằng nhãi ranh kia!

Những ngày tháng chật vật như thế kéo dài tới khi Lục Hải Không mười tuổi, ta mười lăm tuổi. Ta, tiểu thư phủ Thừa tướng, Tống Vân Tường, tới tuổi cập kê.

Nhưng đúng vào tháng bảy nóng nực năm đó, cha Tống đột nhiên nghiêm mặt nói với ta, sau này không được gặp riêng Lục Hải Không nữa. Ta chỉ nói là tư tưởng hủ nho của cha Tống đang tác oai tác quái, phẩy tay không để ý tới ông, nhưng một tháng sau đó, quả thật ta không thấy bóng Lục Hải Không đâu.

Trung thu năm ấy, trăng tròn vành vạnh giữa trời, đột nhiên một mùi kì lạ bay khắp tướng phủ, ta quay đầu lại, giật mình thấy phía phủ tướng quân đang bốc khói nghi ngút, chẳng mấy chốc lửa đã vươn đến tận trời, ánh lửa bốc lên rừng rực như muốn cướp đi ánh trăng phương xa.

Ta chớp mắt, nhớ tới vẻ nghiêm nghị của cha Tống mấy hôm nay và Lục Hải Không không rõ tung tích, lập tức hiểu, a, thì ra triều đình xảy ra chuyện rồi.

Ta lau cái miệng dính đầy vụn bánh trung thu, vừa mới đứng lên đã nghe thấy tiếng cha Tống quát: “Con đi đâu?”

“Con về phòng, no căng rồi.”

Mày cha Tống nhíu chặt, dặn dò thị vệ bên cạnh: “Để ý tiểu thư. Đêm nay không cho nó đi đâu cả.”

Ta quay người về phòng, thầm nghĩ nhà hàng xóm cháy to như thế mà cha Tống còn không dám ra xem một cái, nếu không phải là ý bề trên, thì ai dám ra tay với phủ đại tướng quân thiên triều.

Kiếp này Lục Hải Không chắc khó thoát.

Mười năm, cuối cùng hắn cũng đi đầu thai sớm, phá hỏng bảy kiếp tình duyên cùng ta.

Lúc trở về phòng đi ngang qua từ đường, ta đột nhiên nhớ tới dáng vẻ Lục Hải Không nằm trong lòng ta, mở to đôi mắt rực rỡ tràn đầy hi vọng ngày hôm đó, nó nói nước miếng của ta làm ướt hết gấu tay áo nó, hừ, oắt con, ai chảy nhiều nước miếng như thế chứ…

 

Ta bĩu môi, chân lại không bước nổi.

Hay là… ta sang nhặt xác cho nó nhỉ, dù gì cũng đấu trí đấu gan bao năm mà…

 

Thành thạo đánh lừa bọn thị vệ ngốc nghếch, ta trèo tường hậu viện chuồn ra ngoài, vòng một vòng lớn, cuối cùng vòng tới cửa sau của phủ tướng quân. Phủ tướng quân lửa cháy ngút trời, nhưng ngoài tiếng lửa cháy tanh tách, thì chỉ còn một không gian lặng im.

Ta nhìn chằm chằm cánh cổng sau hồi lâu, nghĩ bụng, nếu ta cứ vào thế này ngộ nhỡ gặp đám sát thủ đã giải quyết đâu vào đấy thì đúng là khó xử, tới lúc đó chẳng những không nhặt được xác Lục Hải Không, có khi còn mất cả mạng luôn ấy chứ, không được. Ta bỗng nhớ ra khu tường phía đông của phủ tướng quân có một lỗ chó chui, nơi đó rất kín đáo, dù sát thủ vẫn còn ở trong thì cũng không tìm thấy đâu.

Chẳng qua vì bao năm nay tiếp nhận tư tưởng giáo dục ở nhân giới, ta thấy cái việc bò qua lỗ chó chui đúng là không vẻ vang gì, mấy năm không bò rồi, hôm nay mà bò chẳng biết với cái dáng này có qua được không.

Khi tới chân bức tường phía đông ta lại kinh ngạc phát hiện ra một người đang bị kẹt ở đó, đích thị là Lục Hải Không mà ta muốn đi nhặt xác cho. Nửa này ở ngoài, nửa kia lại ở trong, đúng là xấu hổ thật, ta gật đầu, trầm ngâm nói: “Xem ra ta cũng không vào được thật.”

Có điều, hình như bây giờ không phải lúc phát biểu cảm tưởng.

Lục Hải Không nghe thấy giọng của ta, ngẩng đầu lên, khuôn mặt vốn sạch sẽ nay đã bị máu me bám đầy, ánh mắt vốn trong trẻo lấp lánh nay lại u ám tựa như phủ kín bụi trần. Nó ngơ ngác nhìn chằm chằm vào ta, chẳng có cảm xúc gì, y chang một con rối gỗ.

Ta ngồi xổm xuống, nhờ ánh lửa bập bùng trong bức tường mới thấy con mắt phải của nó như bị thứ gì đó đốt cháy, không còn phân biệt được đâu là lòng trắng đâu là lòng đen nữa mà chỉ đục ngầu.

Nó bị kẹt trong lỗ chó chui, cảnh xấu hổ buồn cười thế này mà ta lại không cười nổi.

Ta vươn ngón tay ra, lần đầu tiên do dự không dám chạm vào nó, “Lục Hải Không.” Nó không có phản ứng gì, vẫn ngơ ngác nhìn ta, ta lườm một cái, không hiểu từng luồng áp lực trào dâng trong lòng là gì nữa, khẽ chọc trán nó: “Còn sống không?”

“Vân Tường.” Giọng nó yếu ớt và mệt mỏi, đầy vẻ ngỡ ngàng: “Ta còn sống…” Đó không giống một câu trả lời mà như đang hỏi lại ta.

Cảm xúc khác thường trong lòng lại càng mãnh liệt hơn, cuối cùng ta không kiềm được xoa đầu nó mấy cái, thấy tóc nó dính dính, ta đoán chắc là nó bò từ trong vũng máu ra, chỉ trong một đêm mà nhà tan cửa nát, đối với một đứa bé mười tuổi mà nói, quả thực quá tàn khốc.

“Ngươi còn sống.” Ta nhìn nó chăm chú, nhìn tròng mắt đen bên trái của nó dần phản chiếu bóng dáng của ta, còn mắt phải, chỉ sợ sau này không dùng được nữa.

Nó nhìn ta hồi lâu rồi mới hỏi: “Vân Tường tới cứu ta sao?”

“Ta vốn định tới nhặt xác cho ngươi.” Mắt nó tối sầm, gật đầu, ta lại nói: “Có điều, bây giờ là tới cứu ngươi rồi.” Ta kéo tay nó, hỏi: “Kẹt chặt lắm à?”

Nó như thể không dám tin, ngơ ngác nhìn ta chằm chằm, nhưng nó còn chưa kịp nói gì thì ta đã cảm thấy người nó đang rụt về phía sau, dường như ở bên kia tường đang có người túm chân Lục Hải Không kéo về vậy. Lục Hải Không trợn mắt, luống cuống nhìn ta, nhất thời sợ tới mức không nói nên lời.

Ta cũng cuống cuồng ôm chặt nó không buông, đúng lúc này lại nghe thấy tiếng người bên kia vang lên: “Bên ngoài có người đang giúp nó.”

“Thế thì chém quách chân thằng nhãi này đi, để nó không chạy được nữa.”

Trong tường có tận hai người! Bọn chúng muốn chặt chân Lục Hải Không! Tim ta giật thót, bỗng nhanh trí quát: “Cha! Cha mau dẫn thị vệ tướng phủ lại đây! Sát thủ trong đó định chặt chân Lục Hải Không!”

“Là con gái tướng gia!”

“Cái con Hỗn Thiên nữ ma vương ấy hả?” Hai tên sát thủ bên trong thoáng im lặng, “Rút!”

Chiến thắng quá đột ngột, không ngờ tên của ta còn có tác dụng hơn cả cha ta, vừa mừng thầm được một lát ta đã sầm mặt… Đến sát thủ còn sợ ta như thế, thì trong mắt dân chúng bình thường rốt cuộc hình tượng của ta đã thành ra thế nào rồi…

Ta không có thời gian nghĩ nhiều, quyết tâm kéo Lục Hải Không ra, nắm tay nó chạy về tướng phủ: “Ngươi cứ sang nhà ta trốn đã.”

Lục Hải Không dừng bước, lẳng lặng mở miệng trong không gian nghịt khói: “Vân Tường, ta không thể tới tướng phủ.”

Ta ngạc nhiên: “Tại sao? Ngươi sợ cha ta không muốn bảo vệ ngươi à?”

Lục Hải Không cúi gằm xuống, không trả lời ta. Rõ ràng bây giờ nó chỉ là một thằng nhóc lấm lem bẩn thỉu, ta lại thấy những thứ trong đầu nó còn phức tạp hơn cả những thứ của ta kiếp này và tiểu tiên Tường Vân sống mấy trăm năm của kiếp trước nữa.

Nó im lặng hồi lâu: “Vân Tường, ta muốn tới phía Bắc Trường Thành, chỉ có tới Bắc Trường Thành, nhất định phải tới Bắc Trường Thành.”

Nó nhấn mạnh như thế xem ra đã quyết tâm rồi. Bằng trực giác ta cảm thấy chắc chắn nó còn giấu ta rất nhiều chuyện, cũng cảm thấy kể từ giờ phút này trở đi cuộc đời Lục Hải Không hoàn toàn thay đổi, càng cảm thấy rõ giây phút phải quyết định đã tới rồi – về tướng phủ một mình, hay là đi theo Lục Hải Không tới Bắc Trường Thành?

Ta ngửa mặt lên trời thở dài, bỗng có cảm giác dòm trộm được thiên cơ.

Lý Thiên Vương, thì ra ông đợi ta ở đây! Nếu ta uống canh Mạnh Bà thì đời này chỉ là một tiểu thư tướng phủ bình thường, nếu Lục Hải Không không bị kẹt năm năm ở Minh phủ, e rằng giờ cũng bằng tuổi ta, hai đứa đính hôn, tâm đầu ý hợp. Tiểu thư tướng phủ không nỡ thấy công tử tướng quân gánh vác hận thù chồng chất tới phương Bắc một mình, cam tâm tình nguyện từ bỏ cuộc sống vinh hoa phú quý để đi theo công tử tướng quân.

Màn nàng dâu nhỏ theo đuổi tướng công đầu tiên không ngờ lại diễn ra bất ngờ thế này.

Categories: Bảy kiếp xui xẻo | Leave a comment

[Bảy kiếp xui xẻo] Chương 1.5

Muốn tới chùa Đàn Chá phải băng qua khu phố sầm uất của kinh thành, Lục Hải Không chưa từng đến mấy nơi thế này bao giờ, nhìn gì cũng thấy ngạc nhiên. “Vân Tường! Đó là gì?” Ta nhìn theo hướng nó chỉ, bĩu môi đáp: “Mứt quả, vừa cứng lại vừa ngọt, chả ngon nghẻ gì đâu.”

Mắt Lục Hải Không sáng rực: “Ăn đi…”

Ta thấy đây có lẽ là bữa ăn cuối cùng trong đời Lục Hải Không, về tình về lí quả thực không nên keo kiệt một đồng mứt quả này, vì thế ta cực kì hào phóng lấy quỹ đen ra, tìm một đồng tiền trong đống bạc vụn, vênh mặt đi về phía chủ sạp.

Năm đó ở Thiên giới, ta chắc chắn không thể có nhiều tiền mang theo thế này, giờ đã giàu có muốn mua mứt quả thì mua mứt quả, đúng là đời người chẳng thể nói trước chuyện gì sẽ xảy ra. Đang suy tư thì đột nhiên kẻ trước mặt va mạnh vào người ta, ta loạng choạng ngã nhào xuống đất. Lục Hải Không bên cạnh sợ hãi, vội vàng đỡ lưng ta, hoảng hốt gọi: “Vân Tường! Đau không đau không?”

Ta lắc đầu, chợt nhận ra, túi tiền trong tay mất tiêu đâu rồi!

Nhớ tới những ngày nghèo khổ không có một cắc trên Thiên giới, đầu ta lập tức nóng bừng, ta khó khăn lắm mới tiết kiệm được chỗ đó đấy! Muốn cướp thì cướp, đúng là còn khốn kiếp hơn tên Sơ Không quất nát cây quạt tròn của ta!

“Mẹ mày!” Ta xắn tay áo, bật dậy quát: “Chôm tiền táo bón cả đời! Tên trộm kia đứng lại cho ta!” Hét xong ta bèn chạy theo, không thèm quan tâm Lục Hải Không chân ngắn có theo kịp được không.

Tên trộm đằng trước hình như không ngờ một con nhóc mười tuổi như ta cũng dám đuổi theo, gã chột dạ, cắm đầu cắm cổ chạy. Phố xá sầm uất đông người, tên trộm đằng trước va đập tứ tung, gà bay chó sủa, còn ta thì lợi dùng cơ thể nhỏ nhắn của mình mà len lỏi, chả mấy chốc đã đuổi kịp gã.

Sau khi được lục đạo luân hồi gột rửa, tiên pháp của ta mất hết, nhưng vẫn còn nhớ vài ngón đòn chân tay, tuy không đấu nổi người có võ công cao cường nhưng cũng đủ xử loại trộm cắp nhãi nhép này. Đối phương là một gã đàn ông trung niên, hình thể lớn hơn ta rất nhiều, cho nên ta phải tốc chiến tốc thắng, tất nhiên là không thể đấu tay đôi rồi. Vì thế lúc bắt trộm ta vơ luôn cái chày cán bột của ông chủ gánh hàng rong, khi cách gã ba bước, ta vung cái chày từ dưới lên trên, chỉ nghe thấy một tiếng “Bang” vang lên ngay chính giữa chỗ hiểm trong đũng quần của tên trộm. Gã hét toáng lên, sau đó ngã thẳng xuống đất, ôm chặt đũng quần, vặn vẹo y như sâu róm.

Ta tiếp tục xông tới nhảy lên đạp mạnh thêm mấy cái vào đũng quần gã, tên trộm sùi bọt mép, xỉu luôn tại chỗ.

Ta ném cái chày cán bột đi, lấy lại túi tiền từ trong túi áo tên trộm: “Hừ, dám cướp tiền của bản cô nương đây, đã muốn xuống mồ chưa hả?”

Cẩn thận đếm lại đống bạc trong túi, thấy không thiếu một cắc, ta mỉm cười hài lòng: “Lục Hải Không, chúng ta đi mua mứt quả thôi.”

Xung quanh im phăng phắc.

Ta chớp mắt, nhìn xung quanh, lúc này mới nhận ra quanh đây toàn những người xa lạ đang hoảng hồn.

“Ế?” Ta sửng sốt, Lục Hải Không… đâu rồi?

Thực ra, so với việc lạc mất Lục Hải Không, mục đích ban đầu của ta còn đáng sợ hơn mới đúng, nhưng sau khi để lạc nó, ta lại cực kì hoảng loạn.

Vì thế ta bắt đầu tưởng tượng ra đủ loại thảm cảnh, nếu Lục Hải Không chết ngay thì không sao, nhưng nếu nó bị kẻ xấu bắt đi bán làm cu li, làm tôi tớ, thậm chí… bán vào kĩ viện. Những hình ảnh đó cứ lởn vởn trong đầu khiến ta càng suy sụp.

Nếu quả thật là thế, ta cảm thấy Sơ Không mà xuống địa ngục thật, dù có phải liều mình hồn phi phách tán cũng phải khiến ta biến khỏi Tam giới. Làm người không thể tuyệt tình quá.

Dọc quãng đường ta vẫn gọi tên Lục Hải Không, chưa bao giờ ta hi vọng nó bình an vô sự xuất hiện trước mặt ta như thế này, nhưng tìm suốt một ngày cũng không có kết quả.

Trời sẩm tối, bốn cánh cửa lớn của kinh thành đã bắt đầu chốt khóa, nếu có kẻ bắt cóc Lục Hải Không thì chỉ sợ lúc này đã trốn được khỏi thành rồi, bằng sức của ta chắc chắn không thể tìm thấy người. Ta nghĩ dù sao Lục Hải Không cũng là con trai của đại tướng quân, để tìm con trai, đại tướng quân dùng chút đặc quyền chắc cũng chả sao, nghĩ tới đó, ta lập tức chạy về.

Hai chiếc đèn lồng lớn trước phủ tướng quân đã được thắp sáng, thị vệ canh cửa đứng nghiêm chỉnh, ta đang định chạy qua thì đã thấy cha Tống mang vẻ áy náy bước ra khỏi phủ tướng quân, đại tướng quân cũng đi cùng ông, cha Tống lắc đầu nói: “Chỉ trách ta bình thường không dạy dỗ nghiệt nữ cho tốt, để nó to gan tới mức gây ra họa ngày hôm nay. Lục huynh, đợi ta tìm được con nhóc đó, nhất định sẽ đưa nó tới xin lỗi.”

Ta bỗng thấy hồi hộp, không phải Lục Hải Không thật sự xảy ra chuyện rồi đó chứ. Không thèm quan tâm cha Tống sẽ phạt thế nào, ta chạy vọt qua: “Cha, tướng quân, Lục Hải Không nó… nó sao rồi?”

Lục tướng quân còn chưa nói gì, ông già bị ta chọc giận tới méo râu chặn ngang: “Sao rồi! Con nhóc hư hỏng còn dám hỏi sao rồi! Bình thường ta chiều con quá, để con không biết trời cao đất dày gì nữa, hôm nay ta phải dạy cho con một bài học mới được!” Cha Tống nắm tay ta kéo về phía cổng phủ tướng gia đối diện, còn chưa vào cửa đã hét lên: “Lão Triệu! Lấy gia pháp ra!”

Đây là lần đầu tiên cha Tống nói muốn dùng gia pháp với ta, ta vừa sợ bị đánh vừa cố chấp hỏi: “Lục Hải Không thực sự bị người ta bắt cóc đem bán rồi sao? Mới có một lúc mà đã bị bán rồi á? Bán thế nào… bán được bao nhiêu?”

Cha Tống giận quá run bần bật: “Tao thật muốn lôi mày đi bán!”

“Tống huynh.” Lục tướng quân nói xen vào, “Vân Tường còn nhỏ, đương nhiên không hiểu chuyện, vả lại thằng bé nhà ta cũng không xảy ra việc gì lớn, chuyện này cho qua đi.”

Không đợi cha Tống trả lời ta đã xía vô: “Lục Hải Không không xảy ra chuyện gì lớn? Chẳng lẽ xảy ra chuyện gì nhỏ?”

Lục tướng quân có chút bất lực nhìn ta thở dài: “Bị một vài… kẻ xấu bắt được, may mà ám vệ của phủ tới kịp, thằng bé chỉ bị sứt răng thôi, thêm vài vết thương nhẹ nữa. Nhưng quả thực hôm nay Vân Tường không nên một mình đưa Hải Không ra khỏi phủ tướng quân.”

Biết Lục Hải Không không làm sao, ta thở phào nhẹ nhõm, không để ý xem sau đó tướng quân nói những gì, quay đầu huỵch toẹt luôn với cha Tống: “Cha, cha thấy đó, nó không sao, nó vẫn còn trinh, vẫn còn sống.”

Mặt cha Tống cứ thoắt xanh thoắt trắng, Lục tướng quân đằng sau hình như đang khuyên cha ta gì đó cũng nghẹn họng, nhìn cha Tống nói: “Mười tuổi cũng không còn nhỏ nữa, chẳng mấy chốc là tới tuổi cập kê, Tống huynh tăng cường dạy dỗ cũng là điều dễ hiểu, Lục mỗ đi trước.”

Ta bỗng nhận ra vừa nãy đã phun một câu chuốc vạ, đang định bù lại thì cha Tống đã túm tay ta lôi xềnh xệch về nhà, nghiêm khắc nói: “Lại đây!”

Nghĩ tới cái roi mây trong từ đường mông ta đã đau âm ỉ, không có tiên pháp hộ thể, bị ăn đòn là một chuyện vô cùng đáng lo. Ta méo miệng, mắt rưng rưng: “Cha, con gái sai rồi.”

Cha Tống không thèm để ý: “Chính vì bình thường ta quá dung túng con nên con mới thành ra cái tính này, hôm nay phải đánh, có khóc ra máu cũng phải chịu.”

“Cha!” Nước mắt nước mũi của ta đồng loạt rơi lã chã, giống hệt vẻ bi thảm của Lục Hải Không lúc mới sinh, ta quỳ sụp xuống, ôm đùi cha ta, khóc khàn cả họng: “Con gái biết sai thật rồi mà! Con sẽ không bao giờ mang Lục Hải Không ra phủ một mình nữa! Sau này con nhất định sẽ ngoan ngoãn vâng lời cha! Ngày ngày ở nhà đọc sách, thêu thùa!”

“Hừ!” Cha Tống cười lạnh, “Cái chiêu này tháng trước dùng rồi.” Ông nghiêm mặt, trịnh trọng nói: “Đừng có khóc lóc trên đường, người ta thấy lại cười tướng phủ ta.” Ông nói bằng ngữ điệu này thì đúng là giận thật rồi.

Ta biết trận đòn hôm nay không thể tránh nổi nữa, vừa lau nước mắt định đứng lên thì bỗng nghe thấy tiếng cửa phủ tướng quân đằng sau bị đẩy ra, thằng nhóc bé tí không mặc cả áo ngoài, mắt đỏ hoe đứng đó. Trán nó còn bị quấn vài vòng băng, chắc là vết thương ngày hôm nay.

Lục Hải Không thấy ta ôm đùi cha Tống ỉu xìu ngồi dưới đất thì thoáng run rẩy, dầu gì trước mặt thằng nhóc này, ta vẫn luôn giữ hình tượng cao lớn mạnh mẽ.

Ta buông cánh tay đang ôm đùi cha Tống ra, đường hoàng ngồi xổm dưới đất, đang nghĩ bụng nó ra làm chi thì đã thấy Lục Hải Không mếu máo, nước mắt nước mũi giàn giụa. Ta đang ngơ ngác thì bà vú và đám hầu gái vội vàng đuổi theo phía sau đua nhau dỗ dành nó, Lục Hải Không lại ương bướng đẩy hết mọi người ra, vừa lau nước mắt vừa tập tễnh nhào về phía ta.

“Vân Tường…Hu hu hu…” Một tay lau nước mắt một tay túm lấy tóc ta, “Vân Tường không cần Hải Không nữa, Vân Tường không cần Hải Không nữa, ta làm thế nào cũng không đuổi kịp!”

Miệng ta giần giật, tìm bừa một lí do cho qua chuyện: “Chẳng phải vì ta muốn mua mứt quả cho ngươi sao…”

Tiếng khóc của Lục Hải Không nhỏ đi, mở to đôi mắt sáng ngời trong chốc lát, sau đó lại òa lên nức nở: “Hu hu hu, đều là lỗi của Hải Không, chỉ tại Hải Không muốn ăn mứt quả, bây giờ Vân Tường còn phải chịu đòn nữa… Để Vân Tường bị bắt nạt, là lỗi của Hải Không, không bảo vệ được Vân Tường, là lỗi của Hải Không, Hải Không ngốc, lại gây rắc rối cho Vân Tường.”

Nó lết từng tí tới trước mặt ta, ôm lấy cổ ta, nước mũi nhầy nhụa, khóc nức nở như thể nó mới là người bị đánh.

Ta ngơ ngác, để mặc nước mắt nó thấm ướt vai áo, có giọt còn chui vào cổ áo ta trượt xuống, vừa lạnh vừa ấm, ta cũng không hiểu sao biết rõ là nó làm bẩn quần áo của ta mà ta lại không hề tức giận.

“Đừng khóc.” Ta thuận tay xoa đầu nó, trong lòng lại nao nao, thì ra việc uống canh Mạnh Bà và đi qua cầu Nại Hà lại có ý nghĩa thế này. Bất kể kiếp trước nó là người hay là thần, bất kể yêu hận tình thù giữa hai người ra sao, sau khi đầu thai tất cả đều biến mất. Ta không nhận ra ngươi, ngươi cũng không nhận ra ta, duyên phận chẳng qua cũng chỉ gói gọn trong một cuộc đời…

Lục Hải Không ôm ta khóc hồi lâu, cha Tống đành phải đầu hàng trước: “Được rồi được rồi! Ta không đánh nữa, hôm nay con tự tới từ đường quỳ mà ngẫm nghĩ lại đi.”

Đêm đó, Lục Hải Không cũng ngủ cùng ta trong từ đường, ta dựa vào bàn thờ, nó gối lên đùi ta. Ngày hôm sau khi tỉnh lại Lục Hải Không đã nằm trong lòng chớp mắt nhìn ta, nó đưa cái tay ướt nhẹp ra nói: “Vân Tường, ngươi xem, ngươi chảy nhiều nước miếng quá, ta giúp ngươi lau ướt đẫm cả tay áo rồi đây này.”

Ta nhíu mày, cốc trán nó: “Không được nói những lời làm ta xấu hổ.”

Nó thành thật gật đầu rồi ngồi bật dậy: “Ta không ghét Vân Tường đâu.”

Ta bĩu môi, ngươi không ghét là vì ngươi còn quá nhỏ, đợi tới khi tìm được kí ức thì không biết ghét ta đến thế nào đâu. Ta đang oán thầm thì Lục Hải Không ôm chầm lấy cổ ta, cười tủm tỉm cọ vào người ta: “Chờ ta trưởng thành rồi, Vân Tường sẽ không bị phạt nữa, làm gì cũng không bị phạt, ta sẽ bảo vệ Vân Tường.”

Ta khinh thường đáp: “Ngươi cũng ghê thật. Đừng có học mấy lời bọn dân chơi lừa con gái nhà người ta chứ.”

Lục Hải Không im lặng ôm cổ ta, dưới ánh nắng chan hòa, đột nhiên lại có một khoảnh khắc khiến ta muốn ôm lấy thằng bé hôn chụt hai cái.

Kể từ ngày đó, người trong phủ tướng quân đều cảm thấy tiểu thiếu gia chơi ít, dậy sớm, chăm chỉ học tập hơn trước kia rất nhiều, càng hăng say học võ. Ta nghĩ, chẳng lẽ thằng nhóc này phát hiện ra “âm mưu chọc phá” của ta nên bắt đầu phòng bị? Hay là… nó thật sự quyết tâm bảo vệ ta?

Nực cười! Thằng nhãi ranh ta dốc hết tâm sức để giết lại muốn bảo vệ ta?

Sơ Không mà nghe thấy câu này chắc cười trụi lông.

Categories: Bảy kiếp xui xẻo | Leave a comment

[Bảy kiếp xui xẻo] Chương 1.4

Hôm ấy ta không nhớ mình đã thẫn thờ về nhà thế nào, chỉ biết sau khi ăn cơm tối xong cha ta vuốt tóc ta rồi bảo: “Vân Tường, sau này nhất định phải chung sống hòa thuận với Hải Không đấy.” Cái vẻ đó cứ y như đã tống ta ra ngoài.

Ta kinh ngạc hỏi ông: “Hải Không là ai?”

“Chính là con trai Lục thúc của con đó, không phải hôm nay con gặp rồi à, thích không?”

Ta thẫn thờ gật đầu nói: “Thích, Lục thúc đặt tên hay quá, rất có tầm nhìn chiến lược của quân sự, không hổ là tướng quân đứng đầu triều ta.”

Chẳng phải sao, Lục Hải Không, ngươi là đồ ngang ngược ức hiếp người quá đáng còn gì.

Vòng xoay số phận bắt đầu dịch chuyển kể từ ngày hôm đó. Trong giấc mơ nửa đêm, ta dường như có thể thấy vẻ cúi đầu hưng phấn múa bút của Lý Thiên Vương, còn ta như miếng thịt bị xiên qua sào trúc, mặc cho cái bút nhớp nháp mực đó bôi vẽ lung tung, quét đi quét lại trên người.

Ta kéo chăn trùm kín đầu để xóa tan hình ảnh đáng sợ này đi, mãi cho tới khi không thở nổi nữa mới hất chăn ra, ngồi bật dậy.

Không được! Nếu cứ đầu hàng số phận như thế thì thật quá phí cái bụng đen tối này, quá phí cái kí ức ăn tạp uống tạp ở Thiên giới! Ta phải đấu tranh!

Ta cắn ngón tay, ưu sầu nhíu mày suy tính, có cách nào vĩnh viễn thoát khỏi thằng nhãi Sơ Không kia không nhỉ…

Bỗng một tia sáng chợt lóe trong đầu ta, Lý Thiên Vương viết bảy kiếp tình duyên. Nếu ta và Sơ Không một kẻ chết sớm, đi đầu thai sớm, đến khi người kia nhắm mắt xuôi tay thì đã chệch khỏi quỹ đạo đầu thai của người chết trước rồi, nếu vậy, mấy kiếp sau này không cần cố tránh cũng tự lỡ!

Nghĩ ra điểm mấu chốt này, ta sung sướng chạy tới trước gương đồng chu mỏ lên hôn choẹt mình trong đó mấy cái.

Thân phận tiểu thư tướng phủ quả là một vị trí tuyệt vời có thể danh chính ngôn thuận ăn bơ làm biếng, đương nhiên ta sẽ không nỡ lòng nào tự kết liễu một cuộc sống như thế, nếu vậy…

Ta nhìn cái mặt ngấn thịt đen tối trong gương, cười sằng sặc: “Lục Hải Không yêu quý, vì cuộc sống hạnh phúc sáu kiếp còn lại của chúng ta, ngươi chết đi nhé?”

Mất mấy ngày vạch kế hoạch cẩn thận, ta hớn hở chạy tới phủ tướng quân, đúng lúc trong phòng không có người, quả là một cơ hội trời cho.

Lục Hải Không im lặng nằm trong nôi, so với mấy ngày trước thằng nhóc đó đẹp ra không ít, da dẻ trắng nõn mềm mại, lông mi vừa rậm vừa dài. Ta không kiềm lòng được nhào tới bên nôi, thò tay chọc cái miệng đang chu lên của nó, ai ngờ chọc nó tỉnh luôn.

Nó chớp chớp đôi mắt to tròn lanh lợi nhìn ta, ta giật thót, xấu hổ chết mất, lại manh động rồi.

“A.” Nó kêu một tiếng không biết có ý gì, sau đó vươn ngón tay dính đầy nước miếng túm lấy bím tóc bị tuột của ta.

“A!” Nó ra sức kéo làm đầu ta đau nhói, thằng nhóc đáng ghét này khiến ta nhớ tới tên áo đỏ hung hãn kia.

Ta dằn mấy bong bóng màu hồng trong lòng xuống, vươn tay bóp cổ thằng bé con, cảm giác ấm mềm mà yếu ớt khiến ta thấy mình không cần phải dùng nhiều sức, chỉ cần chạm thêm vài cái là nó sẽ tự vỡ tan.

Nhưng dù gì đây cũng không phải là tên to cao dày dạn đó… Nhìn ánh mắt hồn nhiên của thằng bé là ta lại mềm lòng. Nó đâu biết ý đồ của ta khi bóp cổ nó, bàn tay nhỏ bé buông tóc ta ra, rồi lại túm lấy tay ta, nắm lấy ngón trỏ ngậm vào miệng giống lần trước, như thể đây là chuyện nó thích nhất vậy.

Nó đá chân, tỏ ý vui vẻ.

Ta cũng muốn đá theo, nhóc con đừng lưu manh thế chứ! Ngươi bảo chị đây xuống tay thế nào hả!

Ta đang bối rối thì đột nhiên cửa bị đẩy ra, vú em của phủ tướng quân và một đám hầu gái bước vào: “Ôi chao, sao thiên kim tướng gia lại ở đây?”

“Ta…” Ta ho khan một tiếng, bình tĩnh đáp: “Ta tới thăm tiểu tướng công của ta.”

Tất cả mọi người đều hiểu mà lén cười mờ ám, bà vú bỗng nói một câu thật kinh khủng: “Bây giờ chúng nô tì phải hầu tiểu thiếu gia tắm, Tống tiểu thư có muốn ở lại không?”

“Không không. Ta đi trước…” Ta vừa mới rụt tay về, Lục Hải Không bỗng kêu i i a a. Ta giật mình ngây người nhìn nó, bỗng chốc nó khóc toáng lên, nước mắt nước mũi giàn giụa, thê thảm tới mức ta không dám nhìn.

Ta sợ quá đứng sững, hồi ở Thiên giới chưa có một sinh vật nào khóc thảm thiết trước mặt ta như thế, ta vô thức nhét tay lại vào miệng nó. Ngậm ngón tay ta, nó mau chóng im bặt, chép chép miệng, gương mặt đong đầy hạnh phúc.

Ta nín thinh, bà vú cười nói: “Hay quá, tiểu công tử không xa Tống tiểu thư được rồi.”

Ta đảo đôi mắt cá chết của mình, lẳng lặng nhìn đám người trần ngu xuẩn.

Thế là dưới tình huống bắt buộc, ta phải thưởng thức cảnh Lục Hải Không bị lột sạch ra tắm, chẳng có tí cảm giác rạo rực nào mà như y như kiểu bà cô giặt da lợn, được cái là đống trắng nõn mềm mại này vân vê rất chi sướng tay.

Nhưng dù nói thế nào, ta vẫn đã mềm lòng mà bỏ lỡ một cơ hội tuyệt hảo để giết Lục Hải Không.

Kể từ đó, hôm nào ta cũng chạy sang phủ tướng quân, ngày ngày đều có thể thấy Lục Hải Không, nhưng bà vú và đám hầu gái sau lần đó không bỏ bê Lục Hải Không chút nào nữa, đến một kẽ hở cũng chẳng chừa.

Ta bèn cân nhắc tới việc chờ thằng bé này lớn, đợi tới lúc có thể tự mình ra ngoài chơi thì bỏ rơi nó.

Ai ngờ cứ thế mà chờ tận năm năm, chờ tới mức cứ mỗi lần nhìn thấy Lục Hải Không là mắt ta lại xanh lè, tướng quân và phu nhân suốt ngày chọc ta: “Con bé này trúng độc của Hải Không rồi hả? Cứ rảnh là tới ngóng thằng bé, không phải vội, mấy đứa còn cả đời bên nhau cơ mà.”

Cả đời quá dài, ta chỉ cần một sớm một chiều để… khử nó thôi, ta quyết tâm rồi.

Khi mười tuổi, ta đã lông bông hết thuốc chữa. Cha Tống hoàn toàn tuyệt vọng, mắt nhắm mắt mở mặc ta muốn làm gì thì làm. Tất nhiên là ta phải chiếm gọn ưu thế, gây dựng danh hiệu Hỗn Thiên Ma Vương ở kinh thành này rồi.

Vào ngày sinh nhật tròn năm tuổi của Lục Hải Không, cuối cùng ta cũng tìm ra cách lừa bà vú và đám hầu gái, lén đưa nó ra khỏi phủ tướng quân.

Ta cân nhắc một lát, trong phủ tướng quân không có cơ hội ra tay, nhưng ra phủ thì có cả tá, ví dụ như bờ sông trơn trượt này, cành cây giòn tan này, bất cứ nơi nào cũng đều có thể xảy ra chuyện không may.

Ta phấn khích xoa tay, Lục Hải Không lại dính chặt vào người ta thẽ thọt: “Vân Tường, hay là chúng ta về đi, cha nói bên ngoài nhiều người, không an toàn.” Thằng bé này từ nhỏ đã bị trông coi nghiêm ngặt, chỉ cần ra khỏi cửa là có một hàng dài đi theo, chưa từng “cải trang vi hành”, vì thế lúng túng nhìn dòng người đông đúc trong buổi chợ phiên.

Ta đang tính xem nơi nào có thể để Lục Hải Không “gặp chuyện không may” một cách hoàn hảo nhất thì nó kéo áo ta: “Vân Tường, về đi.”

“Cấm ồn ào!”

Thằng bé ngoan ngoãn ngậm miệng, rồi lại bất an nhìn xung quanh một lượt. “Vân Tường,” nó gọi ta bằng cái giọng đầy vẻ tội nghiệp, rồi đưa bàn tay mập mạp tới trước mặt ta, “Phải nắm cơ.” Ta vô thức nắm lấy tay nó, một ánh sáng lóe lên trong đầu, nói: “Nhóc con, muốn tời chùa Đàn Chá không?” Đó là một ngôi chùa gần vùng ngoại ô, đường xá gập ghềnh ít người qua lại, đường lên đó vừa hẹp vừa nhỏ, thằng nhóc này trèo lên cực kì dễ ngã.

Nó nghĩ một lát: “Nơi đó xa lắm, không an toàn.”

“Có sao đâu, chúng ta sẽ về ngay mà.”

Thằng đó vẫn bướng bỉnh lắc đầu, ta nghĩ một lát, thở dài đầy tiếc nuối: “Vậy à… Hôm nay là sinh nhật ngươi, ta còn muốn xin một lá bùa hộ mệnh cho ngươi, nghe nói bùa chùa Đàn Chá linh lắm.” Ta buông lỏng tay nó, mặt ngập vẻ thất vọng: “Ngươi không muốn đi thì thôi.”

“Vân Tường…” Nó hơi luống cuống, vội vàng túm lấy ta, do dự hồi lâu rồi nói, “Chúng ta đi đi.”

Vẻ nuối tiếc loáng cái đã sạch bách, ta kéo thằng bé đi: “Được, lên đường.”

Sơ Không ơi là Sơ Không, người đừng trách ta độc ác, cách này chính là sự cân bằng tốt nhất cho ta và ngươi.

Đừng hỏi sao ta không chết, bởi vì tự sát là một việc quá tàn nhẫn, mà ta lại quá mềm lòng…

Categories: Bảy kiếp xui xẻo | Leave a comment

[Bảy kiếp xui xẻo] Chương 1.3

“Tiểu thư! Tiểu thư của tôi ơi!”

Tiếng hét the thé hoảng loạn của a hoàn vọng tới gần. Ánh nắng lọt qua mí mắt, ta lười biếng ngáp một cái, vặn người, quãng thời gian này thoải mái như hồi ta chỉ là một áng tường vân, ngày ngày coi phơi nắng là nhiệm vụ, ngủ ngon là mục đích, chẳng phải lo âu điều chi, không có Nguyệt lão keo kiệt, không phải tính toán chi li dành tiền mua quạt tròn, không có bản mặt xúi quẩy của tên khó ưa áo đỏ kia.

Tên áo đỏ…

Ta mở mắt, lộ ra bản mặt như hung thần ác sát. Chỉ cần nhớ tới bóng kẻ đó thôi đã có thể khiến ta bực bội không ngủ nổi rồi.

Ta xoay người ngồi dậy, a hoàn dũng cảm kia lại hét lên như đâm thủng màng nhĩ của ta: “Tiểu thư! Người đừng động đậy, để Thúy Bích tới cứu người! À không, Thúy Bích gọi người tới cứu người!”

Dưới tàng cây, a hoàn thiết thân của ta sợ tái mét, nhìn khắp xung quanh tìm người hầu đi ngang qua. Ta hờ hững nói: “Ta tự xuống được.” Cái giọng trẻ con này vẫn khiến ta thấy là lạ, ta xoa họng cố nặn ra một giọng khàn chín chắn: “Ngươi, tránh ra, ta muốn nhảy xuống.”

Gương mặt vốn trắng bệch vì sợ của Thúy Bích thoắt cái xanh lét: “Tiểu tiểu tiểu… thư… đừng đừng đừng… Người đừng làm tôi sợ! Người đừng bắt nạt Thúy Bích nhát gan!”

Ta không để ý tới nàng, vươn người níu cành cây thuần thục đáp đất.

Thoáng chốc đã đầu thai vào phủ Tể tướng được năm năm, là con gái nhỏ của tướng gia, ngày ngày được nâng niu chiều chuộng, không phải giặt quần áo, quét nhà, nấu cơm, đến trèo cây thôi mà cũng có a hoàn đứng dưới sẵn sàng hi sinh bảo vệ.

Ta cực kì khó chịu, màn nàng dâu nhỏ theo đuổi tướng công của Lý Thiên Vương rốt cuộc sắp đặt thế nào đây?

Vả lại… “tướng công” của ta có khi còn đang chịu phạt ở Minh phủ kia kìa, ta lén cười đắc ý, cứ nhớ tới ánh mắt căm thù pha lẫn mưa xuân của Sơ Không hôm đó là tâm trạng ta lại bay phấp phới.

Trả đũa đúng là thú vui mà!

Tới gần mặt đất, ta nhảy phốc một cái, Thúy Bích chảy mồ hôi lạnh đầy đầu càm ràm mãi không thôi, ta bình thản hỏi: “Có chuyện gì?”

Thúy Bích mất một lúc mới thở được, rồi lại nói: “Tướng gia sai nô tì tới tìm người, bảo là muốn đưa người tới phủ Đại tướng quân.”

“À.” Ta thờ ơ đáp, lau cái tay lấm bẩn vì trèo cây vào váy Thúy Bích, Thúy Bích cắn răng chịu đựng. Ta lại bảo: “Ngươi ra nói với cha ta cứ đi trước đi, ta biết rõ phủ Đại tướng quân lắm, tự tìm được.”

Nghe nói đương kim hoàng đế và cha ta, đại tướng quân là bạn tốt từ nhỏ. Hơn nữa Tống Cần Văn cha ta còn rất thân với đại tướng quân Lục Lương, phủ đệ thẳng mặt nhau, ngày ngày hai người cùng lên triều sớm, làm xong việc lại cùng về nhà. Gia quyến hai nhà cũng rảnh rỗi thường sang nhà nhau chơi, ta thông thuộc phủ tướng quân như khuê phòng của mình, quả thật không cần người dẫn đi.

Ta vừa nói xong Thúy Bích đã nhíu mày khó xử: “Nhưng tướng gia nói hôm nay nhất định phải đi cùng tiểu thư…”

Mấy lão già làm chính trị đúng là phiền phức. Ta bĩu môi, lau sạch tay vào áo Thúy Bích, chẳng còn cách nào đành nói: “Rồi rồi, ta đi là được chứ gì.”

Chạy thẳng tới sảnh, cha ta đang ngồi trên ghế đẩu nhìn ta kỹ càng, sau đó thở dài với vẻ bất đắc dĩ: “Thôi vậy, đã tục thì cho tục luôn.”

Ta kéo áo mình, chả thấy có gì bất thường cả, ta ăn mặc thế này đã chỉnh tề hơn khối lần lúc ở điện Nguyệt lão rồi đó, rốt cuộc ông ta đang bới móc gì thế không biết…

Khi tới phủ tướng quân, cha Tống bắt đầu kể một câu chuyện đã lâu cho ta nghe, ông ấy nói, lúc ta còn ở trong bụng mẹ, phu nhân của đại tướng quân cũng từng mang thai, thế là hai nhà lại bày ra cái mô típ hứa gả lạc hậu, nếu đồng giới thì kết thành anh chị em, nếu khác giới thì cứ thế mà làm. Nhưng không ngờ, một ngày tướng quân phu nhân bất cẩn trượt ngã nên mất đứa con, sau đó không mang thai nữa…

Ta cắt phăng mạch kể đầy xúc cảm của ông: “Đâu mà, mấy hôm trước con có gặp tướng quân phu nhân, bụng bà ấy bự lắm.”

Nói xong câu này, ta bỗng có một dự cảm cực kì xấu.

Cha ta nhìn ta tha thiết, sau đó gật đầu: “Đúng thế, quả thực hôm nay tướng quân phu nhân vừa sinh được một cậu con trai, Vân Tường, con có thể nhìn thấy vị hôn phu tương lai của mình rồi nhé.”

Ta ngẩng đầu lên, nhìn gương mặt nghiêng nghiêng đang mỉm cười của cha ta dưới ánh nắng ngược chiều, mắt ta long lanh nước, bình tĩnh hỏi ông: “Cha đã từng thấy Thảo Nê Mã[1] chưa?”

Cha Tống ngạc nhiên.

Ta cúi gằm đầu, ôm ngực nỉ non: “Cha có hiểu cảm giác tim mình bị một vạn con Thảo Nê Mã chạy vút qua như tên bắn không? Không… cha không hiểu được đâu.” Ta lau nước mắt, đảo cặp mắt cá chết nhìn cha mình, “Cha đưa con đi xem đi.”

Sải bước vào cửa lớn phủ tướng quân, người hầu xung quanh cúi người hành lễ với cha ta và ta, tiếng chào đón của bọn họ át cả tiếng lầu bầu “Tên khốn tới muộn” của ta.

Tin tướng quân hân hoan đón quý tử truyền đi rất nhanh, ta và cha vừa ngồi trong đại sảnh được một lát thì các quan viên lớn nhỏ trong thành đã lục đục mang quà mừng đến. Cha ta vội vàng hàn huyên với đồng liêu, ta thì lặng lẽ chạy tới hậu viện, người của phủ tướng quân đều biết ta nên không ai ngăn cản. Ta đội lốt bé con ngây thơ chạy thẳng vào buồng ngủ của tướng quân phu nhân, vừa tới ngoài cửa đã nghe thấy tiếng cười yếu ớt của bà: “A Lương, con trai rất giống chàng.”

Giọng nói cộc cằn của đại tướng quân giờ lại mềm như nước, ấm tới nỗi ta suýt không nhận ra.

“Không, con trai giống nàng.”

Ta không cho thị vệ ngoài cửa thông báo, lén lút chui vào phòng, nấp sau cửa, ló đầu nhìn xung quanh. Bên cạnh tướng quân phu nhân là một cục thịt bị bao kín mít, chỉ để lộ mặt, mà theo góc nhìn của ta, chỉ thấy mắt mũi và mắt nó đều nhăn tít lại. Ta thấy tướng quân và phu nhân đều lú lẫn cả rồi, thằng nhóc này rõ ràng trông y như một cái bánh bao, cùng lắm là một cái bánh sủi cảo, xem nó giống ai thế quái nào được.

Hình như nhận ra sự có mặt của ta, đại tướng quân ngoảnh lại, liếc một cái rồi lập tức cười tít mắt, ông véo mặt bánh bao nhỏ: “Tiểu tử, may mắn ghê cơ, còn chưa mở mắt mà vợ đã đứng cạnh cửa chờ rồi, không mau dậy xem đi.”

Nghe vậy ta không tiện trốn nữa, thoải mái bước ra ngoài: “Con chào tướng quân, chào phu nhân.”

Tướng quân gật đầu: “Tiểu nha đầu sốt ruột mò tới tận đây rồi đấy, cha con và mấy người nữa chắc cũng đã đợi lâu. Phu nhân ráng nghỉ ngơi cho khỏe, ta ra trước.”

Phu nhân mệt mỏi gật đầu, tướng quân đi ngang qua ta không hề khách khí vỗ đầu ta, “Nha đầu, đi đi, qua xem con trai ta, tướng công của con.” Nói xong rảo bước ra ngoài.

Ta cũng thoải mái chạy tới bên giường, bò ra thành giường quan sát hình dáng kiếp này của Sơ Không.

Thằng nhóc nhăn nheo này xấu quá, ta ngẩng đầu nhìn tướng quân phu nhân, không dám tùy tiện ra tay đánh nó, đành phải chớp mắt ngoan ngoãn hỏi: “Phu nhân, con sờ được không ạ?”

“Được chứ.”

Ta chìa ngón trỏ ra, chọc chọc vào mặt nó, cảm giác mềm mại biết bao. Không ngờ tên ác ma áo đỏ đánh mông ta kia lại có cùng linh hồn với thằng bé này. Ta thoáng tròn mắt vì kinh ngạc. Thì ra đây chính là sinh mạng mới, rũ bỏ mọi thứ của kiếp trước, sạch sẽ tới mức khiến người khác phải kính nể.

Thấy thằng bé nắm chặt đấm tay, ta tò mò chọc một tí, không ngờ nó lại giang hai tay tóm lấy ngón trỏ của ta, bấu rất chặt, sau đó kéo vào trong miệng.

Ta sợ tới ngây người, bàn tay nhỏ bé của nó như đang mò mẫm trái tim ta, rồi tìm ra một khoảng ấm áp. Vật thể nhỏ nhắn này quả thực rất thần kì.

“Vân Tường, thằng bé thích con đấy.” Tướng quân phu nhân vuốt ve mặt nó, dịu dàng nói với ta: “Con thích thằng bé không?”

Tim ta giật thót, ta thấy nếu trong hoàn cảnh này mà nói “Con thích bắt nạt nó” hẳn sẽ bị sét đánh, vì thế đành thức thời gật đầu: “Dạ!” Đầu ngón tay ta bỗng mềm mềm, thằng bé đang ngậm tay ta mút chùn chụt. Tim ta bỗng thấy ngưa ngứa, thả lòng cơ thể nhoài lên giường, nói như bị mê hoặc: “Rất thích…”

Cảm giác ấm nóng lại còn mềm mềm này còn khiến người ta mụ mị hơn cả làn gió mát phả từ chiếc quạt tròn của Chức Nữ.

“Hay quá, vậy từ nay về sau các con có thể dắt tay nhau tới già, bạc đầu răng long rồi.” Tướng quân phu nhân từ tốn nói, “Mặc dù con lớn hơn thằng bé vài tuổi, nhưng có gì to tát đâu, bây giờ con bảo vệ nó, sau này nó sẽ che chở cho con.”

Giọng nói nhẹ nhàng của bà bồng bềnh quanh ta, hai tiếng “Tướng công” đạp ta về hiện thực, tiếng cười hả hê sau khi ra khỏi điện Lăng Tiêu của Lý Thiên Vương ngày hôm đó lại vang vọng bên tai. Ta bất giác rùng mình, lắc đầu nguầy nguậy. Thấy rành rành viễn cảnh nàng dâu nhỏ theo đuổi chồng đang đi từng bước về phía mình, mà giờ phút này còn bị bề ngoài của kẻ địch mê hoặc tâm trí.

Thất bại nhường nào, nhục nhã nhường nào…

 


[1] Thảo Nê Mã: có 2 cách hiểu. Một tên một loại cừu “song sinh” với loài lạc đà không bướu, tên khác là Alpaca. Hai là từ này đồng âm với 操你妈 (con mẹ nó), một câu chửi tục.

Categories: Bảy kiếp xui xẻo | Leave a comment

[Bảy kiếp xui xẻo] Chương 1.2

Số lượng quỷ ngày càng nhiều hơn, xếp thành sáu hàng nghiêm chỉnh trước cầu Nại Hà. Sáu tên tiểu quỷ phân công nhau chia canh cho đám quỷ hồn đang xếp hàng, Mạnh bà to béo chỉ ngồi một bên nhàn nhã ngủ gật.

Ta chọn bừa một hàng rồi đứng vào ngay ngắn, dòng người chậm rãi chuyển dịch. Mãi đến khi canh đã phát tới tận tay mà ta vẫn không thấy tên nhãi Sơ Không đâu, đang nghĩ có phải hắn đã đầu thai rồi hay không thì đột nhiên một ánh sáng vàng bùng lên giữa Địa phủ tối tăm, khiến lũ quỷ lóa cả mắt.

Sau đó ta nhìn thấy một tên ngang ngược áo đỏ, không phải kẻ đó thì là ai?

Lúc này bên cạnh hắn còn một cô gái mặc váy hồng, Sơ Không không còn vẻ hung hãn khi đánh nhau với ta nữa, mà thay vào đó là ánh mắt dịu dàng nhìn nàng ta, trong Minh phủ lặng ngắt, ngoài tiếng nước sông Vong Xuyên chảy róc rách thì không còn âm thanh gì khác, giọng hắn vọng rõ ràng vào tai từng con quỷ.

“Oanh Thời, đừng lo, huynh sẽ về nhanh thôi. Cùng là đàn ông với nhau, Lý Thiên Vương sẽ không làm khó huynh đâu.”

“Dẫu thế Sơ Không ca ca vẫn phải chú ý an toàn, nghe nói Tiểu Tường Tử ở điện Nguyệt lão kia rất lập dị, huynh… huynh ở cạnh nàng ta, nhớ cẩn thận đề phòng…”

Ta nhìn trời, ngẫm lại xem rốt cuộc mình đã làm ra cái trò lập dị gì mà khiến con nhóc xinh đẹp ngây thơ này nghĩ như thế.

Tiểu quỷ khục khặc hai tiếng, nhắc ta nhận bát canh. Ta cười gượng, đang định ngoan ngoãn ngẩng đầu uống hết thì chợt nghe thấy thằng nhãi Sơ Không kia ngông cuồng nói: “Muội yên tâm, mặc dù con nhóc đanh đá đó lập dị, nhưng cả trí lực và vũ lực đều không bằng huynh, chỉ dựa vào nó thì không làm gì được huynh đâu.”

Gân xanh trên trán nổi lên, ta nheo mắt lại, ngoảnh đầu nhìn về phía tên khốn kiếp kia.

Sơ Không lại nói: “Đợi sau khi huynh sai bảo Tiểu Tường Tử như thái giám bảy kiếp xong quay về…” Hai chữ “thái giám” như kim đâm nhói thần kinh của ta, canh Mạnh Bà trong tay cũng sánh ra, tên Sơ Không kia lại tiếp tục nói, “Huynh lại đưa muội tới điện Thần Tinh đếm sao.”

“Đếm cái con khỉ…” Ta gào lên, ném thẳng bát canh lành lạnh trong tay về phía Sơ Không trong ánh mắt kinh ngạc của tiểu quỷ. Nước canh văng tung tóe, cái bát trúng ngay vào má Sơ Không. Hắn ré lên đau đớn, bưng kín mặt, Oanh Thời sợ quá hét to. Ta chỉ vào đôi mắt bị ta đấm cho tím bầm lúc “giao đấu” rồi mỉa mai: “Mở to cái đôi mắt gấu đó nói dối mà không sợ đau trứng hả?”

Sơ Không phải mất một lúc mới nhịn được đau, hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt chất chứa giông tố đáng sợ. Oanh Thời váy hồng đang ríu rít gọi hắn, nhìn mặt hắn mà xuýt xoa đau đớn cứ như thể cái bát đó đập vào mặt nàng ta vậy.

Ta khịt mũi hừ lạnh, Sơ Không nghiến răng ken két nhìn ta. Ta thấy tay hắn đang dùng pháp lực tụ khí, hình như muốn quất ta một cái chết tươi. Ta bỗng dưng thấy sợ, dù sao nếu so về đấu pháp, quả thật ta không bằng Sơ Không.

Đúng lúc đó, tên tiểu quỷ bên cạnh giật mình tỉnh lại: “Ngươi… ngươi ném canh Mạnh Bà! Ngươi muốn tạo phản!”

Chất giọng the thé của gã chọc vỡ luôn bong bóng mũi trong giấc ngủ của Mạnh bà. Cơ thể to béo của Mạnh bà khẽ cựa quậy, có vẻ sắp tỉnh, hơi thở thấm nhuần sự u ám của Địa phủ bao năm vừa động đậy đã khiến chân áng tường vân bé nhỏ ta đây lập tức mềm nhũn, mặt lạnh te, chỉ thẳng tay về phía Sơ Không nói: “Là hắn! Hắn muốn tạo phản! Thằng nhãi đó không muốn uống canh Mạnh Bà, vì thế hắn đã ép ta tới thử trước, muốn xem không uống sẽ bị phạt thế nào! Ta bị ép cả thôi!”

“Hửm?” Một giọng nữ trầm trầm mang theo tiếng khàn mới tỉnh ngủ vang lên trong Minh phủ u ám, trầm tới mức khiến người khác nghẹt thở, “Ai không uống canh ta nấu?”

Chúng quỷ hoảng hốt đứng thẳng tắp.

Cơ thể to béo của Mạnh bà bật dậy, có khi cao tận hai trượng! Lập tức cả cầu Nại Hà phủ trong bóng đen.

Hình như Mạnh bà thấy cái bát lăn lóc trước mặt Sơ Không, bà ta nổi xung, gầm lên: “Ai dám bỏ canh! Bà đây nấu canh suốt ngày vất vả bao nhiêu, thế mà đám nhãi ranh chúng mày dám lãng phí tâm huyết của bà!” Nói xong cơ thể vạm vỡ giẫm đạp lên lũ quỷ hồn lao thẳng về phía Sơ Không, tốc độ cực kì nhanh, không xứng với thể trọng của bà ta một tí nào.

Oanh Thời sợ quá tròn mắt đứng như trời trồng, mặt tái mét, Sơ Không cũng sửng sốt. Chúng quỷ hồn sợ tới mức hồn vía lên mây, chạy tán loạn khắp nơi.

Ta nhìn xung quanh, thấy không ai để ý tới mình, chạy vụt qua cầu Nại Hà đâm thẳng về phía lục đạo luân hồi.

Trước khi vào luân hồi, ta ngoảnh đầu lại, chỉ thấy bụi đất mù mịt trước cầu Nại Hà, kẻ chạy, kẻ hét, Mạnh bà tóm chặt Sơ Không luôn miệng dạy dỗ, văng hết mưa xuân lên mặt hắn, mà Sơ Không lại nhìn chằm chằm vào ta, ánh mắt căm thù như muốn băm ta ra thành nghìn mảnh.

Ta ngừng một lát, bỗng thấy mình làm thế hơi bất ổn…

Vì thế trước khi vào đường luân hồi, ta giơ ngón tay cái lên với hắn, rồi chúc nó xuống.

Cái bản mặt bị Mạnh bà túm của hắn càng trở nên khó coi hơn, ta vỗ mông, cực kì vui vẻ nhảy vào luân hồi.

Sơ Không chắc chắn không thoát nổi cảnh uống canh Mạnh Bà, kiếp đầu tiên này ta sinh trước hắn, lại có kí ức của tiền kiếp, ta mạnh hơn hắn. Hay nói cách khác…

Nhãi ranh, chờ chết đi!

Categories: Bảy kiếp xui xẻo | 4 Comments

[Bảy kiếp xui xẻo] Chương 1.1

Ta còn nhớ như in trước trận đánh lộn tung trời này, mình từng nói với tên ác mộng kia rằng: “Ta là đám mây xui xẻo khiến đời ngươi từ nay trở nên u ám.” Sau này ngẫm lại, ta nói quá phiến diện rồi.

Khi hai chúng ta cùng vác cái mặt bầm dập quỳ trước Ngọc Hoàng đại đế, Ngọc Hoàng nghe việc chúng ta làm lộn tung đống tơ hồng trong điện Nguyệt lão xong bèn trầm ngâm hồi lâu, sau đó nói cái gì mà “dĩ hòa vi quý”, “làm sai tất bị phạt”, cuối cùng hờ hững nhả ra một câu: “Hai ngươi đã phá hỏng tương lai của những người có tình trong thiên hạ, vì vậy phạt hai ngươi trải qua bảy kiếp tình duyên, nhân tiện hóa giải luôn mâu thuẫn giữa đôi bên.”

“Khoan đã…” Tên khốn quỳ bên cạnh liều chết chặn lời Ngọc Hoàng, “Ý người là, để thần và… nó? Cái đồ đà… đà… đàn ông đó cùng trải qua bảy kiếp tình duyên?” Giọng hắn hơi lạc đi, chắc là sốc lắm đây.

Ta cũng rất sốc, đảo cặp mắt cá chết kinh hãi nhìn Ngọc Đế chằm chằm. Thấy Ngọc Đế gật đầu xác nhận, người ta mềm oặt, chỉ thấy tất cả hi vọng đang rời xa, lúc đó ta mới biết, trong một khoảng thời gian nữa, không chỉ có ta thành đám mây xui xẻo của đời hắn, mà hắn cũng thành đám mây ám ảnh của đời ta, hai chúng ta đập vào nhau, cọ ra điện, thành một đám mây giông khổng lồ.

“Tiểu Tường Tử là thuộc hạ của Nguyệt lão, bảy kiếp tình duyên này không thể để Nguyệt lão làm.” Ngọc Đế trầm ngâm một lát: “Thác Tháp Lý Thiên Vương đâu?”

Một người đàn ông vạm vỡ tay nâng tháp vàng, bước ba bước tới trước điện, chắp tay, âm thanh trầm trầm vang lên: “Có thần!”

Ngọc Đế vuốt chòm râu dài, thản nhiên nói: “Ừm, việc này giao cho khanh.”

“Tuân chỉ.”

Câu trả lời sung sướng của ông ta khiến lòng ta dấy lên một nỗi kinh hoàng. Ta hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn Lý Thiên Vương, cuộc sống sung túc và bình yên trên Thiên giới khiến ông ta béo múp. Hình như biết ta đang nhìn, ông ta cũng ngoái đầu qua, cái miệng chôn sâu trong đống râu ria xồm xoàm không biết nở thành vòng cung bao nhiêu độ, đẩy hết đống thịt trên mặt lên. Chú già cười đẹp thật…

Ta chỉ thấy người mình giật thon thót, vội vàng vỗ ngực, hít thật sâu, xưa nay ta vốn khỏe mạnh nhưng giờ này bỗng thấy mình sắp ngoẻo rồi…

Ngọc Đế hài lòng gật đầu: “Ừm, nếu đã vậy Tiểu Tường Tử còn điều gì muốn nói không?”

Ta muốn nói, tơ hồng trong điện Nguyệt lão là do chính lão già kia say rượu buộc lung tung, đã lung tung rồi thì để lão buộc lung tung nốt đi, cần gì phải dùng cái chiêu độc ác đó làm khổ ta!

Ta quay đầu nhìn Nguyệt lão cúi đầu đứng trong hàng đại thần bên phải điện Lăng Tiêu, lão cũng đang tội nghiệp nhìn ta, trưng vẻ xin ta đừng vạch tội lão. Ta quay đầu đi, hít sâu liên tục, mất một lúc mới trở lại bình thường: “Thần có thể chửi đổng không?”

“Không thể.”

“Thần… không còn gì để nói.”

Ngọc Đế hài lòng gật đầu, liếc mắt sang tên khốn bên cạnh: “Sơ Không, ngươi còn gì muốn nói?”

Sơ Không… Thì ra gã này đúng là kẻ cầm đầu mười hai tên đồng tính trong phủ Mão Nhật Tinh Quân, coi sóc tháng đầu tiên trong năm ở nhân gian. Giờ mới biết được thân phận của kẻ cùng trải qua bảy kiếp tình duyên với mình, ta ngửa đầu nhìn cái trần gỗ hào nhoáng trên điện Lăng Tiêu, cái thế giới này nực cười tới cỡ nào chứ?

Tên thối tha bên cạnh ta trầm mặc hồi lâu, tới khi ta cũng tò mò nhìn hắn, tên đó mới phờ phạc nói: “Lần này làm rối tơ hồng của điện Nguyệt lão, quả thật là lỗi của chúng thần, nhưng thần có thể thề với Mão Nhật tinh quân, chắc chắn nàng ta làm rối tơ hồng nhiều hơn thần, vậy nên, có thể khiến kiếp nào nàng cũng thê thảm hơn thần không?”

Ta điên tiết, lại muốn lột quần hắn ra. Vai bỗng nặng trịch, hóa ra là Lý Thiên Vương đi tới bên ta, đè ta xuống, bình tĩnh đáp: “Ta sẽ suy xét công bằng ưu nhược của từng người.”

Tuy hình dáng đã thay đổi, nhưng tính cách công minh chính trực của ông ta vẫn vẹn nguyên, ta xót xa mà cảm kích gật đầu, bỗng thấy thế giới này vẫn còn tình thương.

Chuyện này đã phán quyết xong, ai về nhà nấy, bước ra khỏi cửa lớn của điện Lăng Tiêu, dù cách rất xa nhưng ta vẫn nghe thấy tiếng cười sang sảng của Lý Thiên Vương: “Ta thích coi màn nàng dâu nhỏ vất vả theo đuổi tướng công lắm, A ha ha ha ha!”

Ta đứng trong tiếng gió rì rào của Thiên giới, dần dần hóa đá thành một hình bóng cô đơn.

Sau khi đưa ta tới Địa phủ, Nguyệt lão vỗ vai ta, thở dài thườn thượt: “Tiểu Tường…” Ta lừ mắt nhìn lão, Nguyệt lão thức thời nuốt từ “Tử” vào trong bụng, rồi lại buông tiếng thở dài: “Con đi chuyến này, điện Nguyệt lão biết bảo ai trông coi, lão già ta biết xoay sở sao đây.”

Ta bĩu môi: “Lão uống ít rượu đi một tí đã là tích đức cho con rồi.”

Nguyệt lão cô đơn vân vê chòm râu bạc, ta cũng thấy hơi không đành lòng. Lão già này tuy bình thường hơi ki bo, hơi ngẫn ngờ, hơi không đáng tin, nhưng nói chung vẫn đối xử tốt với ta, không nghiêm khắc hay rầy la như những Tiên Quân khác đối xử với tiên đồng của mình, ta mềm lòng an ủi lão: “Một ngày trên trời bằng một năm dưới đất, bảy kiếp tình duyên cùng lắm cũng chỉ mất một năm, chẳng mấy chốc con sẽ về thôi.”

Nguyệt lão lắc đầu thở dài, cô đơn còng lưng đi về.

Nhìn bóng lão khuất hẳn trong bóng tối u ám của Địa phủ, ta mới quay lại quan sát tòa điện thờ cao sừng sững, bốn chữ “U Minh Địa Phủ” có vẻ cực kì u ám. Lấy bầu rượu bên hông ra, ta ngửa đầu uống một ngụm lớn, cất bước tới điện thờ.

Ta nghĩ, có gì đáng sợ chứ, coi như trải sự đời tí thôi mà.

Categories: Bảy kiếp xui xẻo | Leave a comment

[Bảy kiếp xui xẻo] Mở đầu


Ta là một áng tường vân , trăm năm trước, lúc bay qua điện Nguyệt lão thì ông già nát rượu bỗng dưng nổi hứng, khẽ chạm vào người ta để ta hóa linh. Sau khi tỉnh rượu, Nguyệt lão vuốt râu, tự biện bạch cho mình rằng: “Ừm, một áng tường vân có tiên duyên. Từ nay về sau, tên ngươi là Tiểu Tường Tử.”

Lúc ấy ta quá ngây thơ nên không nhận ra cái tên này có gì bất thường, ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.

Từ đó, ta mang phận là nữ, đội một cái tên thái giám, trở thành linh đồng của lão già trong điện Nguyệt lão. Mỗi ngày lão cho ta ba bữa, thêm ít tiền để mua rượu hay đồ ăn vặt, sai ta trông đống tơ hồng rối tung trong điện thay mình.

Ngày qua ngày, bất giác ta đã làm công cho lão được trăm năm. Ta nghĩ ngày tháng sau này của mình cũng sẽ ngồi trước điện Nguyệt lão, đếm từng áng tường vân chầm chậm lướt qua. Nhưng không biết bao nhiêu người đi trước đã nói với ta rằng, một câu chuyện nhạt nhẽo sẽ làm mất thời gian của độc giả, vì thế, ta đã không phụ sự mong mỏi của mọi người.

Hôm đó, một tên tiểu tử thối hệt như cơn ác mộng không biết rơi từ trên Cửu Trùng Thiên cao bao nhiêu xuống, đập đầu vào tấm thảm mây đỏ trước điện Nguyệt lão, phát ra cái tiếng giống y như tiếng dạ dày ta co bóp rồi xả hơi.

Ta đang thiu thiu ngủ, lim dim liếc hắn vài lần. Chàng thiếu niên áo đỏ ấy chật vật rút đầu ra khỏi tấm thảm mây đỏ, nhìn thẳng vào mắt ta, rồi lập tức phát cáu: “Nha đầu ngốc kia, ngươi cứ ngồi đó mà không biết qua đây giúp ông một tay hả?”

Ta bị tên đó mắng nên hơi tỉnh ra, tròn mắt nhìn hắn chòng chọc: “Không phải ra được rồi đó sao?”

Tên đó tức tối lườm ta một cái, vừa đứng dậy phủi bộ áo hoa trên người, vừa nhìn ta khinh khỉnh: “Vừa nhìn đã biết ngươi là thị nữ của phủ Nguyệt lão nghèo kiết xác, đồ không có mắt!”

Ta mệt mỏi ngáp một cái, đổi sang tư thế ngồi dựa vào bậc thềm thoải mái hơn, ngoáy tai nói: “Gỉ mắt thì không có, nhưng ráy tai thì đầy, ngươi xem này.” Nói xong ta búng cái gì đó trên ngón tay đi.

Tên đó ghê tởm nghiêng người né tránh, vẻ khinh bỉ trong mắt lại đầy thêm: “Hừ, chủ nghèo kiết xác quả nhiên nuôi con tì cũng nghèo kiết xác.”

Tuy ta bình thường không thích lão già mê uống trộm rượu kia, nhưng dù gì lão cũng là ông chủ của ta, cho ta ăn uống mấy trăm năm, kể ra bề ngoài cũng là người nhà. Người nhà có thể ghét nhau, nhưng không cho phép người ngoài nói xấu nửa câu.

Ta nheo mắt đánh giá tên kia một lượt từ đầu đến chân rồi nói: “Nghe nói người của phủ Mão Nhật tinh quân ai nấy đều biết cách làm đỏm, mặt thì như gái, đã thế mười hai chàng đồng tính trong phủ, chàng này còn đẹp hơn chàng kia, khiến Thiên giới lung linh biết bao. Ta vốn không tin, nhưng hôm nay thấy cách tiên hữu đây ăn mặc, thật đúng là cho con tì nghèo kiết xác này được mở rộng tầm mắt.” Ta nhìn chòng chọc vào thằng nhóc đang tức xanh mặt, cười đắc ý: “Dám hỏi tiên hữu là chàng đồng tính thứ mấy?”

“Láo xược!” Hắn phẩy tay hóa khí thành hình, một roi dài quất mạnh tới.

Tuy bình thường ta lười, không thích làm gì, nhưng từ sau khi biết cái lẽ không có năng lực tất bị bắt nạt, ta bèn chăm chỉ tu luyện. Mấy trăm năm trôi qua, tiên pháp của ta coi như cũng được tí ti, đòn này tuy vừa ác vừa nhanh nhưng ta vẫn kham được.

Có điều hắn đột nhiên ra tay, ta không đề phòng, cái quạt tròn đưa ra cản đòn bị quất nát bươm.

Ta sửng sốt.

Vật giá trên Thiên giới không cao, nhưng Nguyệt lão cực kì ki bo, tiền tiêu vặt của ta mua mấy hũ rượu đã chẳng còn bao nhiêu, cái quạt tròn này là tiền ta gom góp mấy chục năm, xin Chức Nữ mãi nàng mới chịu bán rẻ, ta còn chưa ngắm nghía được mấy ngày. Thế mà… tên khốn kia dám làm rách?

Ta không biết cảm xúc sục sôi trong lòng này rốt cuộc là buồn là giận hay là xót của, chỉ biết hôm nay nhất định phải lột quần tên nhãi kia ra đánh một trận mới xả được cục tức này. Ta xắn tay áo, buộc cái đống tóc trăm năm chẳng buồn vấn một lần lên đỉnh đầu.

“Ngươi lại đây.” Ta vừa buộc tóc vừa nói, “Cho hai sự lựa chọn.”

Hắn cầm roi trong tay, khinh khỉnh nhìn ta, khóe miệng còn nở nụ cười trông là muốn đánh.

Vỗ đống tóc đã buộc chặt, ta đứng trên bậc thềm trước điện Nguyệt lão, chìa tay ra: “Một, đền tiền. Hai, lấy thân chuộc tội.”

Tên đó cười lạnh: “Ngươi là cái thá gì?”

Ta bẻ tay răng rắc: “Ta là đám mây xui xẻo khiến đời ngươi từ nay trở nên u ám. Run sợ đi, chàng trai!”

Tên đó nhướn mày, rất chi là kinh ngạc với sự phản kháng dũng cảm của ta: “Một thị nữ nho nhỏ chỉ có mấy trăm năm tu vi mà cũng dám ra vẻ với ông đây, hừ, gan thật…” Còn chưa nói hết, ta đã làm phép khiến tấm thảm mây dưới chân hắn trở nên nhớp nháp như vũng bùn, khiến hai chân hắn bị lún sâu vào đó. Tên ấy hơi ngớ người, nhân lúc hắn còn chưa tỉnh táo, ta nhe hàm răng trắng bóc ra, sau đó dồn sức đánh mạnh vào ngực hắn.

Tên này vô cùng hoảng sợ, nhưng chân bị ghìm chặt, không thể động đậy. Ta níu vai hắn, cười: “Thịt thơm quá.” Rồi không hề do dự cắn một cái…

Quả thực pháp lực của ta rất kém. Các vị tiên ở đây cứ hở tí là tu vi ngàn năm vạn năm, có lẽ ta còn không bằng một mẩu vụn, dùng pháp thuật đánh người ta có khác gì gãi ngứa đâu, thế nên ta chẳng thèm phí sức đi đấu làm gì. Vả lại ở đây còn có thiên quy, tên đó không thể giết ta, ta cứ cho hắn đổ máu trước đã.

Người hắn căng cứng, ta lại dồn sức. Hắn hét toáng lên rồi kêu gào ầm ĩ , quên cả dùng pháp thuật, túm tóc ta kéo ra sau. Mớ tóc vừa buộc tử tế giờ rối bù, ta vẫn ôm chặt eo hắn quyết không buông.

“Ngươi là cẩu yêu hả? À không! Ngươi là rùa! Con rùa thối tha! Nhả ra!”

“Ền iền! Ằng ông, ách ịt áng ịu! ” Ta nói ngọng líu ngọng lô. Thật ra bình thường ta thấy mình cũng là một tiểu tiên tốt bụng, nếu thằng nhãi này không khiến mấy mươi năm tích cóp của ta đổ xuống sông xuống bể thì ta đã không cương quyết đòi phải trái với hắn như thế.

Vần nhau được một lúc, nước miếng bắt đầu mất kiểm soát trào ra ngoài, chẳng mấy chốc đã hòa vào máu thấm ướt khoảng áo đỏ trên bả vai hắn. Ta cảm thấy làm vậy thật quá thất lễ, vì thế nhả ra, nuốt hết nước miếng trong miệng rồi nói: “Xin lỗi nhé, ta không cố ý phì nước miếng đâu. Chỗ này ướt rồi, ta cắn chỗ khác.” Nói xong lập tức đổi sang cắn chỗ khác, tiếp tục ngang ngạnh nói: “Ền iền! Ằng ông, ách ịt áng ịu!”

Tên này sững người, ta dính chặt lên người hắn nên có thể cảm nhận rõ ràng lồng ngực hắn đang phập phồng dữ dội, tức run bần bật: “Đã cắn còn dám chê bẩn! Ngươi dám chê ta bẩn!” Nói xong hắn bẻ cây roi dài của mình thành một cây roi ngắn. “Bốp” một tiếng, ta thấy mông mình chết lặng, sau đó cảm giác đau đớn từ từ thấm vào da thịt, ta gào lên một tiếng, buông hắn ra.

Ta vừa kinh ngạc vừa điên tiết: “Ngươi phá đồ của ta mà không đền, giờ còn dám đánh mông ta nữa!”

Hắn cũng vừa kinh ngạc vừa điên tiết: “Ngươi còn dám quắc mắt nói chuyện với ông? Ông đánh ngươi thì sao? Thì sao? Thì sao!” Nói xong mỗi câu “thì sao” hắn lại đánh tiếp. Cảm giác đau rát từ mông xộc thẳng lên đầu, biến thành một ngọn lửa hung ác  như muốn đốt cháy ta.

“Chưa từng có ai đánh mông ta!” Ta gào lên, giọng the thé, liều chết đập đầu vào trán hắn. Hai mắt hắn nổ đom đóm, ta cũng bắt đầu thấy đầy sao, không thể bận tâm khắc chế pháp thuật dưới chân, tấm thảm mây lại trở về vẻ ban đầu.

Kẻ đó lúc này bị ta đập cho choáng váng, ta túm tóc hắn độc ác lắc một lúc khiến hắn mất cân bằng ngã uỵch xuống đất. Vừa ngã xuống, hắn đã nhanh chóng tỉnh táo lại, kéo tóc ta ấn xuống.

Bọn ta vừa lăn vừa đánh, đánh từ ngoài điện tới tận trong điện, giật tóc chọc mũi véo tai, không dùng tí pháp thuật nào, cứ cố chấp dùng nắm đấm giải quyết vấn đề, vậy nên đánh tới máu me be bét.

Không biết giằng xé bao lâu, không biết xô đổ bao nhiêu án thư, cuối cùng kinh động tới Nguyệt lão đang say khướt trong hậu viện.

“Ối giời ơi! Chị Hằng ơi!” Nguyệt lão ré lên: “Tơ hồng! Tơ hồng rối hết rồi!”

Cover_Baykiepxuixeo_Done

 

Categories: Bảy kiếp xui xẻo | 1 Comment

Create a free website or blog at WordPress.com. The Adventure Journal Theme.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 275 other followers